Ben Alexander thường xuyên phải vật lộn để
thích nghi ở trường học. Từng bị bắt nạt ở khi còn học tiểu học, thậm
chí còn bị bạn học đánh ở trường trung học, cậu hướng tới Internet, thế
giới mà ở đó chàng trai này có thể tìm thấy cả một thế giới những người
bạn mới. Đăng ký tham gia trò chơi trực tuyến rất phổ biến là World of
Warcraft, cậu đã gia nhập một thế giới với 12 triệu người, trong đó có
cả diễn viên Vin Diesel, người dẫn chương trình Jonathan Ross cùng với
vợ là Jane Goldman – trong cuộc truy tìm làm hồi tưởng lại bộ phim nổi
tiếng Chúa tể của những chiếc nhẫn của Tolkien.
Trong
trò chơi, những người tham gia tạo ra các nhân vật và điều khiển những
nhân vật này tham gia ác phường hội cùng với những người khác để đánh
nhau hàng giờ liền. “Có rất nhiều người chơi với nhau,” Alexander nói.
“Đó là điều làm cho trò chơi trở nên rất hấp dẫn, bởi vì những vấn đề
hòa nhập với xã hội là thứ mà tôi thường xuyên phải đối mặt. Làm bạn và
hòa nhập trong thế giới online đối với tôi dễ dàng hơn hẳn trong cuộc
đời thực”.
Sự quan tâm
của chàng trai 19 tuổi đối với trò chơi đã nhanh chóng trở thành một
nỗi ám ảnh. Cậu bắt đầu bỏ những bài giảng sinh vật học ở trường đại
học và online 17 giờ mỗi ngày để chơi game. Rốt cuộc, cậu đã được chẩn
đoán chứng suy nhược và phải dùng thuốc điều trị. Ben cũng đã được chữa
trị chứng nghiện Internet. Cậu đã thú nhận rằng mình cần sự trợ giúp:
“Tôi không nghĩ rằng tôi có thể tự mình ra khỏi trò chơi đó”.
Mặc
dù giới y học đang bị chia rẽ trong việc khẳng định liệu chứng nghiện
Internet có tồn tại thực sự hay không, nhưng Online Gamers Anonymous đã
đưa ra một chương trình 12 bước để giúp những người nghiện game có thể
tự từ bỏ những trò chơi như là World of Warcraft, EverQuest hay là
Final Fantasy. David Smallwood, giám đốc chương trình cai nghiện
Internet The Priory tại London, thì tin rằng những trò chơi này đặc
biệt có khả năng gây nghiện với các nam thanh niên.
Họ
càng chơi giỏi trò chơi đó, theo Smallwood, thì họ càng ‘trở nên là một
người quan trọng hơn’ trong game, điều mà họ không thể làm được trong
cuộc sống thực. Để tiếp tục hưởng thụ địa vị cao cấp này, họ cần phải
chơi game giỏi hơn nữa, và dành ngày càng nhiều thời gian cho trò chơi
đó.
“Điều xảy ra sau đó
là những bạn trẻ trở nên lãnh cảm, việc học ở trường của chúng bị ảnh
hưởng bởi vì chúng không làm bài tập về nhà, và chúng có thể có thể mắc
chứng nghiện chơi game đáng ghét bởi vì chúng ở trong phòng suốt ngày.
Hơn nữa, sẽ có nhưng vấn đề khi chúng không ăn uống thường xuyên vì
chúng không có thời gian để ăn uống khi đang ở giữa trận đánh”.
Ba
năm trước, một bài báo trên tạp chí Advances in Psychiatric Treatment
(Những phát hiện mới trong chữa trị bệnh tâm thần) đã thừa nhận rằng
‘một bộ phận đáng kể’ trong số 46,6 triệu người sử dụng web ở nước Anh
– mà theo các chuyên gia khoảng 5-10% - có thể là những người nghiện
Internet. Năm 2006, một báo cáo từ trường Y khoa, Đại học Stanford của
Mỹ đã ước tính rằng gần 14% trong số 180 triệu người Mỹ dùng Internet
đã nhận ra rằng họ rất khó ngừng sử dụng Internet trong vòng vài ngày.
Smallwood
nói rằng 10 năm trước, ông không hề gặp bất kỳ ai mắc chứng nghiện
Internet, nhưng trong vòng 5 năm trở lại đây, ông đã gặp không dưới 10
ca, con số mà ông tin rằng chỉ là “một phần nổi” của một vấn đề trầm
trọng hơn nhiều trong thực tế. Ông cho rằng các bậc cha mẹ thường thất
bại trong việc chống lại chứng nghiện này bởi vì họ nghĩ rằng “nếu cu
Johnny nhà mình đang ngồi trong phòng ngủ của nó và chơi game online,
thì nghĩa là nó không ra ngoài với những mối nguy hại của ma túy hay
rượu bia, và nó không ở ngoài kia với những đứa trẻ hư khác”.
Đôi
khi ngay cả các bậc cha mẹ cũng gặp phải vấn đề. Trêng trang
Gamerwidow.com (bà góa của những game thủ), nơi những nửa kia của các
tay chơi game bạt tử trút sự bực dọc của họ về những cuộc hôn nhân thất
bại. Một “bà góa” mới đây đã viết: “Lúc đầu tôi nghĩ chơi game còn hơn
là anh ta đi quán bar, nhưng anh ta bắt đầu trở nên lãnh đạm ngay cả
đối với tôi. Nhiều năm trời tôi van xin anh ta hãy đi ngủ, nhưng thi
thoảng anh ta mới dừng chơi và chợp mắt trong khoảng 1 giờ đồng hồ”.
Tuần
trước ở Hàn Quốc, một cặp vợ chồng đã bị bắt giữ vì bỏ đói con gái mình
tới chết. Cặp vợ chồng này đã vô tâm và tàn nhẫn tới mức, liên tục bỏ
bê đứa bé sơ sinh 12 tiếng một ngày và sử dụng thời gian đó trong quán
café Internet để chơi Prius Online, một trò chơi fantasy trong đó những
người chơi sẽ nuôi một cô gái ảo có tên là Anima. Đặc điểm gây nghiện
của trò chơi trực tuyến đã thúc đẩy thủ tướng Lee Soung-sun, thành viên
của đảng Quốc gia cầm quyền, ra quyết địn sẽ áp dụng một Đạo luật để
hạn chế thời gian online của trẻ vị thành niên.
Vậy
liệu chứng nghiện Internet có thể được coi là một chứng bệnh rối loạn
tâm thần có thể phân loại, giống như chứng nghiện rượu hay ma túy hay
không? Hiệp hội khoa học tâm thần của Mỹ (APA) đang soạn thảo ấn bản
thứ 5 của Sổ tay thống kê và chuẩn đoán các bệnh rối loạn tâm thần
(DSM). Cùng với đó là cuốn Phân loại quốc tế các căn bệnh của Tổ chức Y
tế thế giới (WHO), được coi là cuốn sách chuẩn được giới y học phương
Tây sử dụng để chuẩn đoán xem một bệnh nhân có bị mắc một trong số các
chứng bệnh có thể nhận biết được hay không. Ấn bản mới ra đời năm 2012
của nó, sẽ có một chương mới với chủ đề Các chứng nghiện và những rối
loạn có liên quan, nhưng chỉ có chứng nghiện đỏ đen là được xếp vào
tiểu mục phi chất.
Tiến
sỹ Charles O’Brien, người đứng đầu nhóm nghiên cứu của APA về các chứng
rối loạn liên quan đến vật chất, nói rằng việc thiếu các chứng cứ xác
thực về mặt sinh học đã khiến cho triệu chứng nghiện Internet không
được thừa nhận. Thay vào đó, phiên bản mới của DSM sẽ đề cập tới chứng
nghiện Internet trong phần phụ lục với tư cách là một vấn đề cần phải
nghiên cứu thêm.
Smallwood,
người không muốn thuyết phục thêm, coi triệu chứng nghiện là “bất kỳ
một biểu hiện hoặc quá trình, mà nó được tiếp diễn mặc dù các hậu quả
tiêu cực đang tăng dần. Nghiện nghĩa là làm việc đó ngày càng nhiều”,
ông nói. “Vì thế một đứa trẻ chơi Internet game 2 giờ một ngày, rồi 4
giờ một ngày, rồi 8 giờ… Tôi biết nhiều người chơi game liên tiếp 11h,
nhưng tôi không cho đó là do lỗi của World of Warcraft – nếu một ai đó
bị mắc nghiện, thì nghĩa là họ đã là con nghiện”.
Theo ICTnews (Times) |